Đọc đoạn văn sau và trả lời các câu hỏi:“Cái mạnh của người Việt Nam ta là sự cần cù, sáng tạo....
Đọc đoạn văn sau và trả lời các câu hỏi:
“Cái mạnh của người Việt Nam ta là sự cần cù, sáng tạo. Điều đó thật hữu ích trong một nền kinh tế đòi hỏi tinh thần kỉ luật rất cao và thái độ rất nghiêm túc đối với công cụ và quy trình lao động với những máy móc, thiết bị rất tinh vi. Tiếc rằng ngay trong mặt mạnh này của chúng ta cũng lại ẩn chứa những khuyết tật không tương tác chút nào với một nền kinh tế công nghiệp hoá chứ chưa nói tới nền kinh tế tri thức. Người Việt Nam ta cần cù thì cần cù thật, nhưng lại thiếu đức tính tỉ mỉ. Khác với người Nhật vốn cũng nổi tiếng cần cù lại thường rất cẩn trọng trong khâu chuẩn bị công việc, làm cái gì cũng tính toán chi li từ đầu, người Việt Nam ta thường dựa vào tính tháo vát của mình, hành động theo phương châm “nước đến chân hãy nhảy”, “liệu cơm gắp mắm”. Do còn chịu ảnh hưởng nặng nề của phương thức sản xuất nhỏ và cách sống ở nơi thôn dã vốn thoải mái và thanh thản nên người Việt Nam ta chưa có được thói quen tôn trọng những quy định nghiêm ngặt của công việc là cường độ khẩn trương. Ngay bản tính “sáng tạo” một phần nào đó cũng có mặt trái ở chỗ ta hay loay hoay “cải tiến”, làm tắt, không coi trọng nghiêm ngặt quy trình công nghệ. Trong một xã hội công nghiệp và “hậu công nghiệp” những khuyết tật ấy sẽ là những vật cản ghê gớm.”
(Vũ Khoan, Chuẩn bị hành trang, in trong Một góc nhìn của trí thức, NXB Trẻ, Thành phố Hồ Chí Minh, 2003, tr. 32 – 33)
Câu 1. Đoạn văn trên thể hiện quan điểm gì của tác giả?
- Câu 2. Theo tác giả, đâu là những điểm mạnh của người Việt Nam?
- Câu 3. Những hạn chế nào của người Việt Nam được tác giả chỉ ra? Những hạn chế đó có ảnh hưởng như...
- Câu 4. Quan điểm của tác giả có ý nghĩa như thế nào đối với sự phát triển của đất nước trong thời...
- Câu 5. Đoạn văn trên được tổ chức theo kiểu nào? Dựa vào đâu em nhận biết điều đó?
Tác giả cảnh báo về việc áp dụng sự sáng tạo một cách không cẩn thận, không nghiêm ngặt vào quy trình công nghệ trong xã hội công nghiệp và 'hậu công nghiệp'.
Tác giả cho rằng người Việt Nam thường hành động theo cảm xúc, không tính toán kỹ lưỡng từ đầu, điều này thể hiện qua phương châm 'nước đến chân hãy nhảy', 'liệu cơm gắp mắm'.
Tác giả so sánh cách làm việc của người Việt Nam với người Nhật, nhấn mạnh vào sự cẩn trọng và tính toán chi li của người Nhật trong mỗi công việc.
Tác giả cho rằng người Việt Nam cần cù nhưng thiếu đức tính tỉ mỉ, điều này làm ảnh hưởng đến công việc chuẩn bị và thái độ trong công việc.
Tác giả nhấn mạnh vào sự cần cù và sáng tạo là điều mạnh mẽ của người Việt Nam nhưng cũng kèm theo những khuyết tật.